Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
Please click here if you cannot
read the Vietnamese characters
on this website - Xin nhan day
neu Qui Vi khong doc duoc chu
Viet tren trang nay
©2003 Hùng Sử Việt
VIETCH-PAF
Tâm sự gửi em

Gửi em mà thấy ngại ngần
Trang thơ ý đổ mấy tầng luyến lưu
Trải hồn trang giấy nâng niu
Biết ai về bến Ninh Kiều hỏi thăm?

Gọi rừng, rừng ngẩn ngơ xanh
Gọi mây, mây hững hờ giăng ngả về
Bướm hoa chưa thốt lời thề
Đàn trăng nức nở cơn mê đêm dài

Một mình gió khép sương cài
Hồn lưu sa mạc, tim đầy biển khơi
Tay không gối lẻ cuộc đời
Áo xanh phong kín nụ cười người thương

Tâm tư còn rối môi hường
Bài thơ dang dở, dặm trường khói bay
Tưởng chừng người mộng đâu đây
Nụ cười theo mãi những ngày si mê

Buồn tâm trạng phút chia ly
Hỏi nàng thơ có nhớ gì nữa chăng?
Hay là thơ đã thênh thang
Bỏ quên tiếc nhớ mầu xanh dại khờ

Dẫu không hứa hẹn bao giờ
Cũng xin giữ lại bài thơ hoa đảo
Cuộc tình từ ấy lao xao
Riêng ta lãng đãng ra vào tương tư

Mai sau gặp lại còn ngờ
Hình như người ấy làm thơ tặng mình…

Song Thuan-- 61


vương mây








(Thơ phối âm – Cao Nguyên, Hồng Vũ Lan Nhi, Vương Sinh, Ngọc Anh)

ráng lên em, sắp đỉnh rồi
mây rong dốc núi, gió khơi cỏ vàng
anh chờ nghe tiếng oanh ngân
và em với gót chân trần vương mây!

Cao Nguyên

Nương theo tiếng gọi, về đây,
Nhìn trăng cổ tích vơi đầy trăm năm
Như từ muôn thuở xa xăm,
Bóng anh hun hút, sầu canh cánh lòng.

HONG VU LAN NHI


Vừa may trời đã qua Đông
Em về kịp lúc Lan, Hồng trỗ hoa
Vui tình gieo hạt thơ qua
Tụi mình ngồi ngắm sa đà ý tâm .

Cao Nguyên




Ô hay trên đỉnh trầm luân
Có ta thanh thản ngậm tăm tháng ngày!
Bỏ đời trôi dạt u hoài
Nhìn mây tha thướt vương đầy mắt em...

Vương Sinh



Ráng lên em, mộng êm đềm
Có sương đầu núi trăm năm gọi mời
Có trăng mười sáu ghi lời
Có con chim hót ơi hời tình ơi

Ngọc Anh

















trà duyên


bữa ngồi ở quán đạo trà
mắt nhau đã nói gặp là ngộ duyên
hiểu lòng em rót lời thiền
vào ly tâm hạnh và nhiên ý mời

trà duyên hương vị tuyệt vời
giao thoa sóng ánh trên lời thiền
chao
rót đi em, rộn ý vào
cho ly tâm hạnh ngọt ngào ánh
duyên!

Cao Nguyên

Trà duyên

Nâng niu chén hạnh cửa thiền
Mới hay hồn vẫn triền miên cõi nào!
Này hương thiền tỏa dạt dào
Này sen Bồ tát rót vào đáy tim..

Uống đi, giọt đắng ưu phiền
Bấy lâu chất chứa u minh một đời
Rồi đêm, giấc ngủ tinh khôi
Tìm nhau bỗng thấm, trên môi vị trà...!

Vương Sinh




Tâm Bồ Tát bỗng nở hoa
Ngất ngây thiên ý, măn mà cơ duyên
Hồn vui thanh thản cửa thiền
Quên đi ngày tháng ưu phiền, đắng cay

Hương sen toả ngát tâm này
Dạt dào độ lượng, vương say ý trà
Thênh thang trong cõi ta bà
Nửa trong
tiễn thực, nửa là hư không.

HONG VU LAN NHI




Nửa đời một kiếp long đong
Nửa thân gánh nặng nửa hồn miên man
Tiếc chi một nửa tình tan
Nửa kia còn lại đã tàn cơn mê

Thân bèo xác bọt ủ ê
Cho thanh cao mới dược bề thanh cao
Trà khuya một tách trao nhau
Nhứt tâm vô niệm vọng trần tịnh không

Ngọc Anh




phúc đời ơi những tấm lòng
hư không quán niệm bụi trần kể chi
trà duyên nâng chén tương tri
uống đi bạn hỡi mấy khi hợp lời

đã như duyên khởi vào đời
ngẫu nhiên hương ý tuyệt vời phối giao
bỏ quên phiền muộn đói nghèo
tiêu dao hạc vỗ bay theo gió ngàn!

Cao Nguyên













quán tâm


lòng em như quán đạo trà
tình anh độc ẩm sau tòa chân kinh
bỏ tham, lánh cuộc đắm nhìn
sợ sân si buộc bóng hình vào tim

ý vờ thiền tịnh an nhiên
lời còn quán tính xoay nghiêng tầm nhìn
đổ thừa tại gió lay kinh
nên công quả mọn nhiệm tình quán tâm

lòng em hay gió thì thầm
vừa như tấu khúc nguyệt cầm khởi duyên!

Cao Nguyên



Phiến tình khởi dậy từ nhiên
Tưởng như chớp mắt, một thiên hận sầu
Lời kinh trấn áp nhiệm mầu
Em như vạt nắng tan vào hư vô

Bỏ miền phố thị từ xưa
Bước chân thanh tịnh, tâm chùa, trí kinh
Lòng trần, quán định chưa thành
Bỗng dưng đuôi mắt chia lằn quả - nhân!

Thì thôi, một kiếp vong thân
Tìm nhau tu tiếp thêm lần mai sau!

Vương Sinh




Thiên duyên hóa phép nhiệm mầu
Lời kinh tiếng kệ nhập sâu vào hồn
Vang vang suối róc rách buồn
Tưởng chừng như lạc vào cồn cát hoang

Đường trần rộng mở thênh thang
Quán tâm xao động, quán tình chơi vơi
Quán đời sóng gió ngập trời
Lòng chưa gột sạch những lời ai bi.

Thôi đành nhắm mắt bước đi
Tìm an nhiên giữa sân si cuộc đời.

HONG VU LAN NHI


________________________________________

tiệc thơ

vui tiệc thơ, mời người say bữa chữ
khởi nâng ly, ta uống thử Ngũ Ngôn
hương đượm sắc bừng bừng men lạc thú
ngắm Đường Thi, con chữ lại bồn chồn

tiếp ly nhé, này Thất Ngôn Tứ Tuyệt
chất trữ tình điểm xuyết mộng phong vân
nồng lửa ái, cung hầu nâng Lục Bát
ngất ngây tình khao khát giấc cuồng si

nghiệm thế sự hồ nghi dòng Bát Ngữ
luận ân tình, chuốc Tứ Tự giao âm
thật hay ảo, cứ chính tâm hành xử
nệ hà chi Cổ Ngữ với Cách Tân

uống nữa nhé, cho mềm rân con chữ
chếnh choáng rồi, thức ngủ cứ Tự Do
lấy nghĩa khí tri tình mà luận ngữ
ưỡm ờ chi cung cách để so đo

nếu vì chữ mà say thì cũng đáng
đời trôi qua thấm thoát đã vạn ngày
bữa tiệc thơ, không hẹn chờ năm tháng
thơ còn đầy, chữ nghĩa vẫn vờn say .

Cao Nguyên


















Mời

Rượu này cất tự bao giờ
Mà môi chưa nhấm đã ngà ngà say

Hương trong ly rượu chữ này
Lấy từ trời đất cỏ cây giao hoà
Thơm như sữa mẹ từ xưa
Có khi phảng phất tuổi vừa chớm xuân
Vị nồng nàn của yêu thương
Nhỏ vào một giọt mật đường ngất ngây

Mời anh nhấp ngụm chữ này
Nghe thơ thú vị gieo đầy một chương
Đường Thi sủi bọt ly tràn
Sóng sông Tương cuộn lá vàng trôi xuôi
Ngụm thơ Đỗ Phủ bồi hồi
Áo bông xơ xác phận đời long đong

Mời anh uống cạn một chung
Tì bà thổn thức chuông đồng vọng ngân
Song ngoài trăng sáng mênh mông
Cúi đầu đẫm lệ vời trông khói nhà
Hồ trường cụng chén người xưa
Bốn phương rượu rót đậm đà tri âm

Chữ xưa sóng sánh trong lòng
Mượn ba giọt rượu ấm lòng với thơ

Đặng Lệ Khánh




Thơ tình

Mời nhau cạn chén thơ tình
Trong thơ có rượu, trong mình có ta

Long lanh trời đất giao hòa
Một thang cổ tự, một toa điệu vần
Rượu pha khờ dại trăm năm
Hơi men lục bát đã nồng ca dao

Mời nhau tâm ý nhiệm màu
Chén đau viễn phố, chén sầu ly hương
Thêm vài giọt lệ chinh nhân
Kiếm cung gẫy nát, tay không chống trời!

Uống đi, thơ rượu ủ lời
Đường thi thăm thẳm vào đôi mắt huyền
Mang trong tim một lời nguyền
Rượu thơ tình sử, vẫn bền sắt son

Mời nhau chén đã say mèm
Ngất ngư tứ tuyệt, bồng bềnh thất ngôn
Từ ngày chia núi, cách sông
Đã đem san sẻ tình thương về người!

Mời chi nữa, bình cạn rồi!
Thơ tình cũng cạn, dòng đời kiệt khô!

Vương Sinh




Cạn Ly

Cùng nhau nhấp chén rượu cay
Ngả nghiêng trời đất, mơ say tình người.

Uống đi cho túy lúy đời,
Chén sầu rời rã, men hơi nồng nàn.
Tỳ Bà tỏa nhẹ, mênh mang
Lời Đường thi vút lên hàng mây xanh
Chuông chùa cổ tự vang ngân
Vọng lời tứ tuyệt, âm vần thất ngôn

Mẹ ru lục bát vào hồn
Cha ngâm chinh phụ, nghe hờn núi sông,
Hồ trường dậy sóng ngập lòng
Câu thơ tình sử hãy còn âm vang.
Thương thân lũ thứ sầu mang
Thương người một kiếp đa đoan với đời.

Uống đi, một chén rượu mời
Nhìn trăng viễn xứ trông vời cố hương.
Nỗi đau đầy ắp hồ trường
Tâm tư cô lẻ bước đường chông gai
Quê người lòng vẫn miệt mài
Chờ người tâm huyết, đợi ngày vui chung.

Cạn đi, giọt rượu cuối cùng
Chương đời từng chữ vương vương lệ nhòa.

HONG VU LAN NHI




SAY

Lên trăng nắm áo chị Hằng
Thấp cao kim cổ rót tràn núi sông
Gươm đàn, yên ngựa chập chùng
Vó câu thôi đã tận cùng từ đây
Mỹ nhân, danh tướng đọa đầy
Trần gian nốt đoạn tỉnh say hồ cầm

Đứng lên tay vịn càn khôn
Buớc ngang ngửa chấp mưa cuồng, bão điên
Ngóc đầu dốc cạn chén nghiêng
Trời gần, đất nhỏ muộn phiền cỏn con
Vung tay chữ nghĩa vô hồn
Dọc ngang một thủa, tận nguồn tử sinh

Chén đầy ta rót tặng mình
Đáy môi cạn dốc ân tình trăm năm
Quê hương mờ mịt xa xăm
Mặc ta cùng rượu chung phần oan khiên
Mênh mông trời đất đảo điên
Chén vơi, đầy tiếp buồn trên nỗi buồn

Mai sau đời có mỏi mòn
Nhớ ta em khóc trăng luồn áo bay .

lê hải











chờ


em dùng thơ chế nhạo anh
(tình như sương khói mong manh vẫn chờ)
không chờ thì hỏng giấc mơ
tìm đâu ra ý làm thơ mỗi ngày

tình yêu cũng giống như mây
sắc hình huyền ảo làm ngây tầm nhìn
thơ đi vào cuộc kiếm tìm
những điều bí nhiệm trong im lắng đời

chỉ tâm linh mới hiểu lời
qua từng nhịp đập bồi hồi của tim
chờ là âm bản của đêm
còn nguyên dấu ấn truy tìm giữa mơ

hiểu chưa em, trái tim thơ
để thôi nhạo chế anh chờ khói sương!

Cao Nguyên




Đợi

Khói sương
Mặc khói sương
Chút tình thôi cũng dành hương để chờ
Nắng mưa bỗng nhẹ như tơ
Ngày đêm chợt thấy dài như ... tóc người
Không có chi cũng vui vui
Không ai gọi đến cũng cười
Dị chưa
Chỉ cần người cứ ngẩn ngơ
Cứ theo một tí cho vừa lòng nhau
Người ta chờ đến kiếp sau
Mình thì đợi đến khi nào mới thôi ?

Đặng Lệ Khánh




Vẫn Yêu

Vì Yêu nên đợi nên chờ.
Tình như sương khói vẫn mơ, vẫn tìm.
Dù anh bay bổng cánh chim
Sắc hình huyền ảo luôn chìm trong mây.

Yêu đâu phân biệt đêm ngày
Mờ mờ ảo ảo vẫn ngây ngất chờ.
Chân tình lạc giữa hư vô
Chỉ còn một trái tim khờ dâng anh.

Nhận đi, từ chối sao đành
(Tình như sương khói mong manh vẫn chờ)
Lời anh đẹp tựa câu thơ
Làm hồn chết lịm, làm ngơ ngẩn tình

Đừng thề “ trọn kiếp ba sinh”
Chỉ mong một thuở chúng mình có nhau!
Không cần hẹn đến mai sau,
Dù không biết đến kiếp nào…vẫn yêu!

HONG VU LAN NHI



Mong

Không chờ, không đợi mà mong
Người mong bên ấy, tôi trông bên này

Hai bên cách một chân mây
Nhìn lên canh cánh, nhạn bay phương nào?
Đôi ta như thể chòm sao
Nửa chia Chức Nữ, nửa nào Ngưu Lang?

Tình yêu chẳng ngọt như đường
Đã mang chất đắng, lại vương vị nồng
Thôi rồi, sớm đợi chiều trông
Chẳng mòn con mắt, cũng đồng nhịp tim

Dù không duyên nợ Tấn Tần
Cũng nòi đồng điệu tri âm một thời
Không mong cũng nợ một đời
Con tim chân chất gọi mời trần ai

Chờ ngày một, đợi ngày hai
Không mong, sao cứ tìm hoài người xưa!

Vương Sinh




Ngóng

Hứa cũng không
Hẹn cũng không
Vậy mà cứ ngóng, cứ trông mới kỳ
Hỏi thầm răng lạ như ri
Chờ ai
Ai đợi ?
Chút gì khói sương ?
Tình gì đâu
Chỉ là hương
Từ đâu chả biết sao vương vấn hoài
Khói ư ? Nghe cũng cay cay
Sương ư ? Đêm xuống hay ngày vừa lên
Ngóng hoài
Còn nhớ hay quên ?

Đặng Lệ Khánh





Thực

Đi vào cõi Thực
Tình ngỡ là Không!
Duyên may gặp những mảnh hồn
Bay vào ngõ ý đời hồng hiển nhiên

Mua này, bán nhé ưu phiền
Cả nhung nhớ nữa bao tiền cũng mua
Đem về trộn ánh trăng xưa
Thành hưong tương tửu mời vừa tâm giao

Thơ xanh kê mộng gối đầu
Quán Mây ngọa giấc tiêu sầu phù vân!

Cao Nguyên




Ảo

Lạc vào hư vô
Vẫn ngờ là ảo!
Chợt thấy mình, ai dấu trong tim?
Vo tròn với mảnh hoa tiên
Nghìn năm có lẻ để quên chốn này!

Tò mò hỏi chủ quán Mây
Hồn ta trăm mảnh, nơi này có, không?

Thôi thôi bán hết ưu phiền
Bán ngay nhung nhớ, bán liền đợi trông
Bán cả ngóng, bán cả mong
Thênh thênh tay trắng, bỏ dòng thơ xanh

Lại về dấu kín trong tim
Từ nơi thăm thẳm ai tìm thấy ai?

Vương Sinh


Thực

Đi vào cõi Thực
Tình ngỡ là Không!
Duyên may gặp những mảnh hồn
Bay vào ngõ ý đời hồng hiển nhiên

Mua này, bán nhé ưu phiền
Cả nhung nhớ nữa bao tiền cũng mua
Đem về trộn ánh trăng xưa
Thành hưong tương tửu mời vừa tâm giao

Thơ xanh kê mộng gối đầu
Quán Mây ngọa giấc tiêu sầu phù vân!


Cao Nguyên



mộng mị















em biết chứ, mộng không là mị
mộng của thơ, và mị của đời
thơ giữa đời, ngữ ngôn đều mị
đời giữa thơ, tri kỷ là tình !

em hiểu chứ, hình không là bóng
hình của đời, và bóng của thơ
đời sẽ chết, chỉ thơ tồn tại
sao ta không giữ lại tình mơ ?

trong dòng sống - đời, hình mị ảo
anh mở giữa tình một bến tâm
khi mỏi bước trên đường nhiệt náo
tâm tình anh là chỗ tịnh thân .

Cao Nguyên


Gởi chàng thơ Phố Núi

Mẹ dạy em đừng khóc
Dù khát sữa bú tay
Từ thuỡ còn nằm nôi
Thơ mẹ ru là thật

Thơ là cành hoa đẹp
Đủ sắc màu lung linh
Như chùm bông Mẹ kết
Tập con trẻ ngắm nhìn

Tình yêu xinh như thơ
Tuổi tròn trăng, Mẹ dặn
Dù anh khờ như Cuội
Em cứ mãi chị Hằng...

Yêu THƠ - Nói công bằng
Là vâng lời Mẹ dạy
Không mộng mị đâu anh
Hởi chàng thơ...Phố Núi!

Sông Cửu




Nửa thực, nửa hư


Uống rượu thinh không mà cũng say
Đi trong phố ảo lạc đường mây
Người không có thật mà vẫn nhớ
Tình từ hư ảo cũng nợ vay

Khóc buồn chi chuyện ngày xưa mất
Lo thu chưa đến lá vàng phai
Giữa chốn nhân gian dường không thật
Nụ cười chưa chắc dậy niềm vui

Sống mãi trong vùng đầy mộng mị
Bước chân ra thực thấy ngại ngùng
Nhìn quanh chuyện thật mà như dị
Có ai sống thực với lòng không

Nửa đêm thao thức ngồi trò chuyện
Với bàn , với ghế , với ma xưa
Đây rượu thinh không từng giọt buốt
Chén đầy chén cạn ngắm đêm qua

Đặng Lệ Khánh




mộng mị



em biết chứ, mộng không là mị
mộng của thơ, và mị của đời
thơ giữa đời, ngữ ngôn đều mị
đời giữa thơ, tri kỷ là tình !

em hiểu chứ, hình không là bóng
hình của đời, và bóng của thơ
đời sẽ chết, chỉ thơ tồn tại
sao ta không giữ lại tình mơ ?

trong dòng sống - đời, hình mị ảo
anh mở giữa tình một bến tâm
khi mỏi bước trên đường nhiệt náo
tâm tình anh là chỗ tịnh thân .

Cao Nguyên




Gởi chàng thơ Phố Núi

Mẹ dạy em đừng khóc
Dù khát sữa bú tay
Từ thuỡ còn nằm nôi
Thơ mẹ ru là thật

Thơ là cành hoa đẹp
Đủ sắc màu lung linh
Như chùm bông Mẹ kết
Tập con trẻ ngắm nhìn

Tình yêu xinh như thơ
Tuổi tròn trăng, Mẹ dặn
Dù anh khờ như Cuội
Em cứ mãi chị Hằng...

Yêu THƠ - Nói công bằng
Là vâng lời Mẹ dạy
Không mộng mị đâu anh
Hởi chàng thơ...Phố Núi!

Sông Cửu

Nửa thực, nửa hư


Uống rượu thinh không mà cũng say
Đi trong phố ảo lạc đường mây
Người không có thật mà vẫn nhớ
Tình từ hư ảo cũng nợ vay

Khóc buồn chi chuyện ngày xưa mất
Lo thu chưa đến lá vàng phai
Giữa chốn nhân gian dường không thật
Nụ cười chưa chắc dậy niềm vui

Sống mãi trong vùng đầy mộng mị
Bước chân ra thực thấy ngại ngùng
Nhìn quanh chuyện thật mà như dị
Có ai sống thực với lòng không

Nửa đêm thao thức ngồi trò chuyện
Với bàn , với ghế , với ma xưa
Đây rượu thinh không từng giọt buốt
Chén đầy chén cạn ngắm đêm qua

Đặng Lệ Khánh

________________________________________


[
Ảo và Mộng

Ảo là thật
Bởi chúng ta là thật
Dắt tay nhau vào cõi ảo rong chơi
Khi bóng trăng lên, khi chén rượu mời
Trăng xanh biếc và thơ tình tinh khiết

Ảo là thật
Bởi hồn ta là thật
Thân xác dương trần mới hư ảnh mà thôi
Mới hôm qua, vang vọng tiếng ai cười
Nay đã tắt, chung quanh toàn nước mắt!
Ảo là thật, nghìn năm không biến mất
Lời ca dao ghi khắc giữa trời cao
Thơ lục bát, tám vì sao nhắc nhở

Mộng là hư

Bởi ta hư huyễn mộng
Có bao giờ trong mộng có ta đâu?
Đứng ngắm ai cười, ngây ngất trên cao
Ta là kẻ bên lề mơ mộng hão
Mộng là hư
Bởi người là hư ảo
Hai linh hồn, hai thế giới vô ngôn
Không nói được chi, thơ tắt nhạc câm
Trong cõi mộng, dẫu nghìn năm vẫn mộng.

Thôi, về Ảo để vuông tròn cuộc sống
Uống thơ tình trinh bạch giữa mây xanh..

Vương Sinh
________________________________________




cõi mộng bình yên

nếu em cất thân anh vào mộ huyệt
hồn thơ anh thất tán giữa hư không
ai ru em những lời tình tha thiết
khi em buồn và đứng giữa mênh mông

nếu em đốt xác anh thành tro bụi
hồn thơ anh sẽ theo khói sương bay
ai gởi em những lời tình hờn dỗi
và ai lau nước mắt giữa chiều say

nếu muốn giữ hồn thơ anh mãi mãi
hãy chôn anh ngay giữa trái tim em
để mãi mãi xác hồn anh tồn tại
trong tình em - một cõi mộng bình yên.

Cao Nguyên



mộng bình thường

Làm sao giữ được tình nhau nhỉ
Cho cuộc đời chẳng có chia ly.
Niềm vui cứ mãi cao như núi
Nắng hồng tô thắm má xuân thì.

Chẳng muốn giam tình vào trái tim,
Nếu Yêu, anh tự nguyện trói mình,
Bằng nét môi cười đầy quyến rũ,
Bằng ánh nhìn say đắm, lặng thinh.

Chẳng muốn bắt anh làm nô lệ
Khi nhìn anh chịu luỵ vì yêu
Chỉ muốn tình anh như trời bể
Dành hết cho em, đủ mọi điều.

HONG VU LAN NHI

________________________________________



Vô thường

Mộng vô thường tưởng không mà có
Ta đến chùa từ thuở lên năm
Nghe kinh trong mõ rộn ràng
Thấy tâm Bồ Tát hào quang sáng ngời

Tuổi lên mười trong đời ly loạn
Loa điêu ngoa, sáng sáng, chiều chiều
Khăn quàng, súng gổ, giáo điều,
Ta trong cơn mộng, thủy triều giạt xô!

Tuổi 20 dại khờ mong ngóng
Rồi tôn thờ hình bóng Tình yêu
Con đường huyễn hoặc phiêu lưu
Buộc tay bong bóng tưởng diều vẩn vơ

Tuổi 30 bên bờ vực thẳm
Trái tinh cầu chìm đắm sân si
Trong cơn bão lốc tứ bề
Gió tanh mưa máu ê chề giấc mơ

Tuổi 40 luôn chờ và đợi
Biển xanh rì một nỗi xót xa
Quê hương trong khói chiều tà
Buồn lên ngọn sóng, lệ sa mạn thuyền

Tuổi 50, ưu phiền đất khách
Nhạc lưng bầu, thơ dắt ngang lưng
Chen chân phố lạ người quen
Soi gương nào thấy bóng mình bên trong!

Sáu bẩy mươi lại dong vào mộng
Con dốc đời cuộc sống nhiêu khê
Bao giờ ngộ cõi u mê
Thong dong trải thảm ta về nơi sinh?


Vương Sinh





ngộ


đời đi chấp chóa vào thu
phóng ngang tầm mắt xuyên mù cõi sương
ngoái sau, nhòe mối trăm đường
ngóng lên trên rối vô thường bước gieo

ngẫm nhau, lòng ngỡ nhẹ hều
vẫn buồn phảng phất hắt hiu đã từng
lệ hồng còn giọt đượm rưng
trên từng điểm hẹn đã cùng xót xa

nến tình thắp suốt hằng hà
sao chưa đủ sáng bạn ta nấm mồ
khẽ lời chào vạt xương khô
gập ghềnh hồi tưởng mà ngơ ngẩn hồn

sao mai chợt trỗ hừng đông
nhắc buồn vui, quá nửa vòng tử sinh
tựa tâm, niệm khúc chân kinh
mong may đời ngộ chút tình cỏn con!

Cao Nguyên



Tĩnh

Vui thôi mà
Có sao đâu
Nghịch chơi một tí đỡ sầu đấy thôi
Buồn nhiều đời cũng trôi xuôi
Vui cho lắm cũng năm mười
Rồi xa
Ảo hư từ tiếng khóc òa
Từ cười nửa nụ
Từ ta với mình
Đường người đi cứ thênh thênh
Thơ ta cứ mãi chòng chành gió trăng
Nước đùa lau lách vờn quanh
Gió mơn sóng
Lá vỗ cành
thiu thiu
Đeo sau lưng sáo tình yêu
Thả hồn theo với cánh diều
Nhẹ tênh

Đặng Lệ Khánh




hào phóng


thế gian hào phóng cho ta
một đời ở trọ không tra nợ nần
muốn đi hay ở tùy thân
khúc tình hạc vỗ trong ngần tiếng reo

lòng người truy vấn gọi theo
(sao đi mà chẳng đời neo chút gì?)
ta từ gót rỗ khu khi
nhẹ tênh danh lợi có gì để neo!

chỉ là giữa nhá nhem chiều
chút tâm phiêu lãng theo diều vút bay
rượu còn nửa vạc lưng mây
nhã du say khuớt cho gầy bóng đau

khi vào tiếng khóc chào nhau
khi ra đừng để gót sầu lạnh trơ
ơn em một nhánh sông chờ
cánh buồm cô lữ giong thơ bềnh bồng!

Cao Nguyên

giữa hư không


Khi ta chết đừng ngại ngùng đốt xác
chút tàn tro khao khát một lần bay
thoát thú đau thương, xa vọng cuồng say
dòng rượu vỡ, uống tràn tay nước mắt!

Thơ trong ta, xác hồn theo mạch đất
ươm xanh mầm rất thật giữa hư không
khi lửa trần thiêu rụi hết đêm đông
lá thất tán sẽ theo nguồn về cội!

Cao Nguyên








Một Mai



Một mai ta chết hồn phiêu bạt
Hóa bướm rong chơi một kiếp sầu
Phù du mấy độ hồn chưa thỏa
Hóa tiếp ve sầu suốt kiếp ca.......

Một mai ta chết hồn hóa gió
Đi khắp muôn phương hát với mây
Gió mây trôi giạt ngàn muôn nẻo
Chợi nhớ quê nhà hóa tuyết rơi.

Một mai ta chết hồn hóa lệ
Nhỏ xuống thành thơ luống ngậm ngùi
Nhỏ xuống cung đàn sầu nhân thế
Giây rung ai oán lệ nghẹn ngào.

Một mai ta chết còn hay hết
Một chút tình sầu, chút mộng mơ
Xác thân xin trả về cát bụi
Dư tình hóa đá lặng trơ vơ....

Không Quán





Bất diệt

Người ở trên mây
Nói chuyện trên trời
Nên ta quên mất cuộc đời thế gian
Tử, sinh là nút tuần hoàn
Có, không là sợi xích thằng hư vô

Ta sinh từ mẹ Âu Cơ
Đến ngày ta mất, mơ hồ nghìn năm
Rồi ta vẫn trải mây nằm
Mời nhau một chén trăng vàng, ngủ say

Dưới lòng đất
Hay trên mây
Bụi tro thân xác..
Ô hay! Nghĩa gi..!?
Hồn ta không diệt, không suy
Không nằm trong sợi dây mê luân hồi!

Chén thơ còn nóng, xin mời
Vầng trăng sắp ngả, cuối trời lạnh tanh.

Vương Sinh
________________________________________

________________________________________

Khi trăng buông xuống, mặt trời lên
Bạn ta còn đó sao quên nắng hồng
Nên chi từ mỗi rạng đông
Trên khuôn giấy mới ta trồng ý thơ
Để tìm giữa cuộc đời mơ
Đóa hồng nhân ái trước giờ lửa thiêu!






thơ ta


thời giữ nước, thơ ta là nhịp bước
mỗi chữ, mỗi câu sau trước quân hành
tâm và ý long lanh như thép
từng đoạn ngân mãnh liệt vô cùng

thuở truy bức, thơ viết sau cửa ngục
bạn - đứa ngồi bên, đứa gục sau lưng
câu, chữ nấc - ý rạc rời loạn khúc
đọc, mắt cay - nhớ, ngực nhói rưng

buổi lưu vong, thơ ta - lời di chúc
giữa mất còn, xin chúc phúc cho nhau
trước chữ nghĩa đã thẹn sầu giấy mực
thơ chỉ còn những niệm khúc đau

bạn đọc thấu thơ ta, chắc hiểu
tâm thoáng cuồng, trí chợt hóa ngông
bởi cuộc sống dường như đang thiếu
một đóa hồng trong mỗi tấm lòng!

Cao Nguyên

________________________________________



Trở về

Vén mây nhìn xuống cuộc đời
Thấy bông hồng thắm gọi mời trần gian
Con tim ngỡ dấm tro tàn
Ngờ đâu đốm lửa Đồ Bàn, bốc cao

Thì ra đời vẫn xôn xao
Có hồng nhân ái, có ngâu ân tình
Có em chải tóc bình minh
Có ta trong nhạc, có mình trong thơ

Lại về phố thị ngẩn ngơ
Tìm người năm cũ, bây giờ tóc sương
Nhớ xưa chung bước quân hành
Khi tù mạn ngược, khi toan vá trời
Khi thuyền ra bể mù khơi
Khi đầy non nước, khi vơi bạn bè...

Điệu buồn xa xứ mê mê
Thơ ơi ới gọi, lại về ẩn mây!

Vương Sinh


nhân ái

thử ôm vạn vật vào tay
cả hơi gió thở cũng quay quắt buồn
cỏ cây còn có giác hồn
huống chi thơ vốn là nguồn tâm ưu

ý lời vui ít buồn nhiều
rơi trong kim cổ bao nhiêu lệ sầu
nhân sinh vốn cuộc bể dâu
nên chi vạn vật cũng đau theo người


thử đi vào mỗi cuộc đời
từ không đã có, có rồi sẽ không
đi khởi đầu, đến tận cùng
vẫn là ảo giác con đường mình qua

còn chăng là nỗi thiết tha
tấm lòng nhân ái giữa ta và người
mốt mai có lỡ xa rồi
cũng còn giữa nhớ, tiếng cười trong nhau.

Cao Nguyên





tìm lời

tìm lời như thể tìm tâm
là đem giao khúc phối âm tri tình
cám ơn cánh cửa nhân sinh
mở cho ta một khe nhìn chân ngôn

tìm lời, mắt ngắm xuyên hồn
nhặt trong âm sắc hạt hồng tâm tư
kinh thi hồi vọng tràng cưỡi
lẫn trong nhật nguyệt ý người, lời ta

dựa đêm gõ phiếm quan hà
ngữ ngôn mê hoặc sa đà cội ưu
tìm lời - người tìm ra chưa
có không một cõi đón đưa mệt nhoài?

thôi về ngủ dưới gốc nôi
gối hơi sữa mẹ nghe lời ru mơ
nhẹ tênh vóc ngọc tâm thơ
ừ duyên ở đó cứ chờ lời mê!

Cao Nguyên


















Gieo chữ

Cũng chừng ấy chữ thế thôi
Mà sao sắp mãi không lời vẫn không
Hỏi mình thơ có như lòng
Chữ mang thật chữ hay mênh mông trời
Lời nghe nửa thật nửa chơi
Nửa thương nửa nhớ như đời còn nhau
Chữ gieo xúc xắc ta cầu
Được thua cũng một ván nhầu phải không
Suốt đêm ngồi kết tơ tằm
Ta chui vào kén , gieo mầm mộng con

Đặng Lệ Khánh




Sắp chữ

Tôi sắp chữ "Em" bên chữ "Anh"
Chữ "Tình" bát ngát giữa mây xanh
Chữ "Yêu" hòa lẫn trong nhân loại
Hai chữ "Tâm Hồn" cạnh bức tranh

Rồi đêm trần thế sáng long lanh
Sao đổi ngôi nên chữ đổi hàng
"Tình Yêu" đến cạnh "Em Anh" đó
"Hồn" lạc, "Tâm" an giấc mộng lành

Vương Sinh




TÂM THƠ


có bữa em đã bảo anh
hợp hôn chữ nghĩa để thành nhà thơ
gieo câu không đợi chờ giờ
ý lời thoáng hiện, thoát mơ như tình

ngữ ngôn phù thuỷ hoá hình
chui qua tâm thức để nhìn hư không
nuôi đời bằng hạt ngụ ngôn
vỗ thân cho lớn băng hồn ca dao

thương quê sữa trộn máu đào
yêu người đất đỏ gánh màu mạ xanh
cám ơn Tâm ở trong anh
nhắc chừng huyết thống khỏi quanh quẩn tìm.


Cao Nguyên\
















Tâm Hạnh

bên em đang mùa đông
gió tràn hiên buốt lạnh
bên anh nắng hạ hong
khô mặt đồng lúa mạch

ơi này gió, này nắng
sao không về giữa xuân
cho em hồng tâm đạo
và anh xanh ý thơ

cũng đành chờ em hỡi
giữa vời vợi đất trời
những rộn ràng cũ mới
hồng xanh cỏ hoa tươi

đông rồi qua, hạ bay
đêm thôi dày gió lạnh
ngày vơi mỏng nắng hanh
thơ vào mùa tâm hạnh.

Cao Nguyên



Tâm Hạnh

Phủi tay áo lộng non ngàn
Về nghe hạc trắng vỗ tràn hư không
Thả rơi mấy vạt bụi hồng
Nơi bờ tục lụy bên giòng nhân gian

Người từ mấy nẻo quan san
Về mang sắc áo nhuộm vàng tà huy
Khép tờ hoa mộng xuân thì
Mở trang kinh kệ, huyền vi phút này

Người là sứ giả Như Lai
Về gieo tâm hạnh hiển bày chân nguyên
Rồi mai cởi bỏ nghiệp duyên
Qua cầu sanh tử, hoát nhiên bến nào.

Diêu Linh




TÂM LINH

Ngủ vùi giữa trái tim
Nghe lời ru tiềm thức
Con đường vào tâm đạo
Cho ta tình chân thực.

Tỉnh dậy sau cơn mê
Quên cả lối đi về
Chập chờn hồn lạc nẻo
Đường trần dài lê thê.

Tìm trong cõi vô thường
Những giận hờn, ghét thương
Như tìm trong làn gió
Còn ấp ủ mùi hương.

Vui gì nghe lời mở
Buồn gì cảnh hoàng hôn
Tâm linh vẫn còn đó
Chỉ thân này cô đơn.

HONG VU LAN NHI




Chân tâm

Trong khu rừng ảo giác
Loài thú dữ nhục thân
Vẫn giả mù hoan lạc
Ta lạc nẻo thiên thần

Từ đó thơ bỏ vần
Nhạc cũng lìa châu thân
Trời đất chia vời vợi
Đường nào về ăn nẳn

Ôi thế giới vô thường
Chữ nhgĩa cũng vong thân
Ảo ảnh nào chân thật?
Trên lối hoang địa đàng..

Tiềm thức từ sơ sanh
Tim bồ tát diệu hằng
Con đường lên thiện mỹ
Chân tâm cuối đường hầm!

Vương Sinh




Về thôi


về thôi, Tết đã đến rồi
Mẹ chờ đun lửa canh nồi bánh chưng
Cha chờ rót chén rượu mừng
đêm chờ ngày mới núi rừng rộ hoa

về thôi, kẻo lỡ đời qua
lỡ em một dịp khoe tà áo xinh
lờ anh cuộc hẹn xuân tình
lỡ mùa hương khói cung đình tôn nghiêm

về thôi, ừ nhỉ, về đi
để xem Hồng Lĩnh, Ba Vì còn không
Cao Nguyên còn bạt ngàn thông
Miền Tây còn những tấm lòng rất Thơ?

bao nhiêu tình, ở đó chờ
tại thao thức mãi, trễ giờ vào Xuân
về thôi, hẹn giữa ngập ngừng
lửa còn đỏ ngọn, bánh chưng trái mùa!

Cao Nguyen



Chần chừ

Nửa muốn về nửa chần chừ không muốn
mẹ đâu còn ai đốt lửa bánh chưng?
bếp khói lạnh ra vào ai han hỏi
đàn vịt xiêm ngoài ngõ của người dưng

Con chó sủa mừng người thân gặp lại
hỏi bướm bay trong sân lá hoa xưa
từng bụi mai nhớ ngày xưa nhặt lá
nở nụ vàng mà chân thấy lang thang

Bởi vì thế về quê buồn luẫn quẩn
từ nhà trên nhà dưới kiếm bâng khuâng
gặp mẹ cha trên bàn thờ hương khói
khóc mùa xuân đâu phải khóc một lần!!

lua9
23Jan07













Mừng Sinh Nhật

(tặng anh Vương Sinh)

hôm nay ngày sinh nhật anh
chọn lời ý đẹp gởi nhanh làm quà
mỗi tình là một đóa hoa
này nhà, này nước, này bôn ba đời
mỗi cười là một tuyệt vời
này con, này cháu này người đồng hương
mỗi nhìn là một luyến thương
này sông, này núi, này quê hương mình
món quà nhỏ, chứa nặng tình
gởi mừng sinh nhật Vương Sinh bạn hiền.

Cao Nguyên




Tạ ơn

Tạ ơn bạn đã chúc mừng
Ngày sinh có núi, có sông nặng tình
Có bè bạn, đồng hương mình
Có bầy con cháu vững bền phương xa...

Giật mình: nguồn cội sinh ta
Bây giờ còn nhớ hay là đã quên?!

Vương Sinh

Về thôi


về thôi, Tết đã đến rồi
Mẹ chờ đun lửa canh nồi bánh chưng
Cha chờ rót chén rượu mừng
đêm chờ ngày mới núi rừng rộ hoa

về thôi, kẻo lỡ đời qua
lỡ em một dịp khoe tà áo xinh
lờ anh cuộc hẹn xuân tình
lỡ mùa hương khói cung đình tôn nghiêm

về thôi, ừ nhỉ, về đi
để xem Hồng Lĩnh, Ba Vì còn không
Cao Nguyên còn bạt ngàn thông
Miền Tây còn những tấm lòng rất Thơ?

bao nhiêu tình, ở đó chờ
tại thao thức mãi, trễ giờ vào Xuân
về thôi, hẹn giữa ngập ngừng
lửa còn đỏ ngọn, bánh chưng trái mùa!


Cao Nguyên

*

Chần chừ

Nửa muốn về nửa chần chừ không muốn
mẹ đâu còn ai đốt lửa bánh chưng?
bếp khói lạnh ra vào ai han hỏi
đàn vịt xiêm ngoài ngõ của người dưng

Con chó sủa mừng người thân gặp lại
hỏi bướm bay trong sân lá hoa xưa
từng bụi mai nhớ ngày xưa nhặt lá
nở nụ vàng mà chân thấy lang thang

Bởi vì thế về quê buồn luẫn quẩn
từ nhà trên nhà dưới kiếm bâng khuâng
gặp mẹ cha trên bàn thờ hương khói
khóc mùa xuân đâu phải khóc một lần!!

lua9
23Jan07


*

Chưa về

Tết rồi, tôi cũng muốn về
Quê hương ai chẳng não nề nhớ thương
Rưng rưng giọt lệ tủi hờn
Bao nhiêu xa cách nỗi buồn bấy nhiêu

Chưa về, nắng đã xiêu xiêu
Biết còn kịp chuyến đò chiều nữa chăng?
Nao nao nhớ hội đình làng
Nhớ đôi mắt ấy ngỡ ngàng nhìn nhau

Chưa về, biển đã xanh dâu
Đổi thay từng cả ngõ đầu, ngách tim
Cũng đành lỗi hẹn với tình
Thêm bao năm nữa trồng thêm nụ hồng?

Nhớ thương quanh quẩn trong lòng
Xuân xanh đã lỡ cũng đừng trách thơ
Chưa về, vẫn nhớ vẫn chờ
Quê hương trái ngọt, giấc mơ vẫn đầy!

Vương Sinh



Phân vân


mai Về
chứ chẳng phải Đi
Đi là hồi nẳm,
tưởng Đi không Về

phân vân
mãi chuyện Đi, Về
làm sao lòng biết
chắc Về hay Đi

quê nhà
hương hỏa, triều nghi
tổ tiên hiển hiện
sao Đi không Về

quẩn quanh
đau cuộc sơn khê
người cho tôi biết
nên Về hay Đi

Việt Nam!

Cao Nguyên




















mưa Ngâu


tặng em những sợi mưa Ngâu
anh vừa hái được trong màu thời gian
sợi nhớ tím, sợi thương vàng
đong đưa huyền thoại mấy ngàn năm qua

cầu Ô Thước - dãi Ngân Hà
nghe thì xa lắm nhưng mà rất quen
quen vì mãi gọi tên em
trong đêm thao thức biết mông mênh tình

em trong mưa chẳng rõ hình
dẫu anh chong mắt đắm nghìn dấu xưa
cả trời cũng tím giọt mưa
gõ con tim rối nhịp thừa độ đau

tặng tình bằng sợi mưa Ngâu
không gian cũng buốt hồn đau theo mình!

Cao Nguyên



Mưa Ngâu

Mưa ngâu đổ xuống lung linh
Em nghe gió gọi... tội tình không gian
Mưa về làm ướt áo nàng
Cho anh ngơ ngẩn một làn sương mai

Thướt tha những bóng trang đài
Đi trong chiều gió u hoài dáng xưa
Sài gòn còn chút nắng, mưa
Trong em còn chút tình chưa ngọt ngào...

Buồn ơi!...một thuở xanh xao
Đôi chân "hàn sĩ" rơi vào vết xe
Thương ai manh áo có che?
Khi mùa mưa gió mà nghe lạnh về!

Mưa ngâu tím áo bên lề
Chiếc ô vàng úa tóc thề lẻ loi
Vai em gánh nặng con thoi
xoay trong hướng gió... non đoài trăng xa...

Em về ôm mảnh trăng tà
Nghe thương quá khứ một nhà biệt ly...
Mảnh trời hai nửa còn chi?
Mưa ngâu nhỏ giọt ai bi lệ nhòa!

Mây



Mưa Ngâu

Đường về thăm thẳm phương xa
Nhịp cầu Ô Thước nhạt nhòa mưa ngâu
Tình gieo rả rích cung sầu
Giọt tim đồng điệu nhỏ vào chén thơ

Em còn nhớ tiếng ầu ơ?
Lời ru của mẹ Âu Cơ ngọt ngào
Sông Dương mở nước năm nào
Mà nay dấu tích một mầu xanh rêu!

Ta từ cổ tích thương yêu
Xa nhau đằng đẵng sáo diều nghìn năm
Sợi ngâu đan võng em nằm
Quạ kêu đánh thức từng canh đợi chờ

Chàng Ngưu tình đẫm sông hồ
Mỗi mùa thu đến hẹn hò tìm nhau
Chức ơi em ở nơi nao?
Cho hồn anh mãi dạt dào mong mưa...!

Vương Sinh




lá và gió


xoắn mình, quay tít - lá rơi
xoay thân, uốn lượn một đời - lá đi
mắt nhìn, tâm bỗng hoài nghi
rơi là phận lá, hay vì gió lay?

bỗng dưng sao mắt lại cay
do lòng không tịnh, hay vây bụi trần
tự thân gió chẳng sắc âm
chẳng qua vì lá xa thân, rộn cành!

Cao Nguyên




Cây và gió

Cây còn nhỏ gió về không rung lá
Đời còn thơ chưa biết có đường yêu
Gió hờn cây nên gió bỏ đi xa
Tình bỏ ngỏ nên tình đành khép lại

Rồi nhiều năm lớn lên cây nhớ gió
Tuổi lớn thêm nên tìm hiểu đường tình
Gió qua đi không về theo hướng đó
Đời qua đi không ngó lại xuân xanh

Con số tính đành ghép theo đơn vị
Nẻo vào tim có mấy ngả yêu vì
Óc phiêu lãng chưa hề đo ý nghĩ
Mắt lệ buồn đã nhỏ giọt sanh bi

Và từ ấy rừng cây đành nhớ gió
Khắc lên tim mình một chữ niềm tin
Mong gió sẽ lại về rung cây lá
Cho cây buồn phảng phất một hương xa .


Mây




ngân xa


bữa lên núi, lá Thu vừa chín
màu trĩu cành, tím đỏ vàng nâu
em lướt nhẹ qua, lời rất mịn
treo ngọn tình, đuôi mắt bồ câu

đuôi mắt sắc, cắt hồn hai mảnh
nửa chạy theo em, nửa thẩn thờ
cơn gió trượt vai, chờm chút lạnh
lá rùng mình, rơi chạm tứ thơ

những giọt nắng giòn tan, nhẹ rớt
khua rộn hồn, mấy nốt chân qua
có nỗi nhớ chồm lên diễu cợt
âm vang mùa lá đổ ngân xa!

Cao Nguyên





________________________________________






Lá và gió

Lá lìa cành, như chim lìa tổ
Như chúng ta lìa cội, khác gì đâu!
Cùng nỗi đau, dòng lịch sử bồi hồi
Không có gió, lá vẫn rơi thầm lặng...

Anh với em, nếu vì đời xa vắng
Cũng xin đừng trách cứ khoảng không gian
Trời đất thật gần trong thế giới tình thương
Ta đã yêu nhau, chẳng có gì ngăn nổi

Lá vẫn rơi, chứng nhân cơn gió thổi
Cuốn theo chiều định mệnh cõi nhân gian
Cũng bởi vì tâm động, lệ dâng tràn
Thương thân phận lá vàng bay trước gió

Lòng thanh thản, gió dường như không có
Lá nhẹ nhàng về cội, gốc cây già
Như cuộc đời, sau một cuộc chơi xa
Ta tìm lại nguồn xưa, về an nghỉ...

Vương Sinh













ngân xa


bữa lên núi, lá Thu vừa chín
màu trĩu cành, tím đỏ vàng nâu
em lướt nhẹ qua, lời rất mịn
treo ngọn tình, đuôi mắt bồ câu

đuôi mắt sắc, cắt hồn hai mảnh
nửa chạy theo em, nửa thẩn thờ
cơn gió trượt vai, chờm chút lạnh
lá rùng mình, rơi chạm tứ thơ

những giọt nắng giòn tan, nhẹ rớt
khua rộn hồn, mấy nốt chân qua
có nỗi nhớ chồm lên diễu cợt
âm vang mùa lá đổ ngân xa!

Cao Nguyên



ĐÓA LAN RỪNG

Em là kết tinh
Của Sương
Của Gió
Của Mặt Trời
Và của Thiên Nhiên.

Em sống trong
Rừng hoang
Núi thẳm
Chẳng ưu phiền.
Em là nàng Tiên
Của Thiên Nhiên hoang dã.

Với riêng ta
Em là tất cả
Vì Em đã
Mang lại cho đời
Chất Nhẹ trong Tâm.

Em đã giúp ta sống
Âm thầm, lặng lẽ
Vượt qua khỏi
Chặng đường
Gặm nhấm trần gian!

Cám ơn Em:
Phong Lan!
Ta trân quý Em muôn vàn!

Nguyễn Đàm Duy Trung



LAN

hấp thụ khí đất trời mà bén rễ
kết tinh hương nhật nguyệt để ra hoa
giữa hoang dã. em mỉm cười thanh thoát
trước mặt đời. em đài các thanh cao

em là LAN. nàng tiên ta đã gặp
từ núi rừng Việt Bắc đến Tây Nguyên
dẫu năm tháng chân đời đi xa lắc
vẫn theo ta. em ngúng nguẩy bên hiên

cám ơn LAN. người tình bất diệt
mãi hồn nhiên cười nói giữa tim ta
dẫu thế sự có chua ngoa,khắc nghiệt
em vẫn trung trinh, thanh khiết giữa hồn ta

mỗi lần nhìn em. ta nhớ hương đất Mẹ
bởi chúng mình đã từ ấy nên duyên
tình vượt lớn từ núi rừng quạnh quẽ
đến hôm nay ân ngãi đã vô biên

cám ơn em. người tình không có tuổi
chỉ có cái tên rất đẹp là LAN
những ngón tay em ngọc ngà huyền nhiệm
nâng tình ta hiển hiện giữa an nhiên!

Cao Nguyên



PHONG LAN

Mỗi lần Phong Lan nở
Đứng nhìn ngắm lặng im
Thả hồn về Cõi Mộng
Đi tìm kiếm nàng Tiên.

Giữa núi ngàn thác đổ
Tiếng chim hót, vượn kêu
Ngạt ngào mùi nhiệt đới
Hoa lá mọc hoang đường.

Chót vót đỉnh ngọn cây
Phong Lan lay theo gió:
Hoàng Hậu Cattleya.
Nàng khoe mầu yếm thắm
Kiêu kỳ nơi gió sương,
Ban ngày, chàng ong lượn
Đu đưa nhịp vấn vương.
Chàng vào cung nàng hưởng
Nàng trao chàng nhụy hương.

Rồi văn minh tràn đến
Nhiều rừng rậm thưa đi.
Nàng Phong Lan khuất dạng
Còn đâu Ong, Phấn, Hương!

Nguyễn Đàm Duy Trung


Kiếp nào em là Lan

Bứt nhánh Phong Lan gầy
Rúng động cả rừng cây
Đưa em qua sông rộng
Lòng sao chẳng ngất ngây!

Ôi mầu hoa trắng ngần
Ấp ủ lá ngọc xanh
Nhụy vàng hương mật ngọt
Ong bướm nào vây quanh?

Em một thời con gái
Trăng men cánh tay ngà
Thân là cành lan nhỏ
Nụ cười thơm nhụy hoa.

Rồi một đời làm mẹ
Tâm Bồ Tát cho con
Cánh lan gầy héo úa
Trong cuộc sống vuông tròn

Kiếp nào em là Lan
Và anh con bướm dại
Rừng cao nguyên vời vợi
Duyên số ấy ai bày!

Vương Sinh


















người đi tìm hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
trên một vùng đất vỡ
đang trong thời phục hoang
mà lòng mình cứ ngỡ
vẫn còn đó hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
trong góc đời chợt nhớ
lòng bâng khuâng miên man
về nơi mình cứ ngỡ
vẫn còn đó hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
giữa thu vàng lá đổ
từ một thuở Sài Gòn
mãi suốt đời cứ ngỡ
vẫn còn đó hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
của một thời sách vở
lòng chưa nhiều băn khoăn
và đời này cứ ngỡ
vẫn còn đó hoàng lan

người đi tìm hoàng lan
suốt hành trình viễn xứ
trong hoàng hôn rơi vàng
gọi, gọi hoài điệp ngữ
hoàng lan ơi! hoàng lan!

Cao Nguyên





Xướng
Được làm Cha

Tôi vừa lên chức được làm Cha
Sướng chửa "enjoy", khổ thấy bà!
Tối tối năm canh, ngồi hấp sữa
Ngày ngày sáu khắc, đứng thay "drap".
Bồng bồng, bế bế, thương con trẻ
Ấp ấp ôm ôm, tội phận già.
Khổ gấp trăm lần, tôi cũng chịu
Vì tôi vẫn thích được làm cha!

Song Anh Tú (6/99)

Họa

Phận làm Cha

Nuôi con, biết Mẹ cực hơn Cha
Cứ tưởng ngon sơi...việc mấy bà!
Bé khóc, giật mình quơ núm sữa
Vợ nhằn, hốt hoảng kiếm thêm "drap"
Khô khô, ướt ướt, rờ mông trẻ
Hắng hắng, ho ho, vuốt ngực già
Sướng khổ do lòng mình tất cả
Trên đời vì thế thiếu gì Cha.

Song Thuan (6/99)




những ánh đèn


theo đêm quá khứ về quê Ngoại
gặp giữa đường trăng những ánh đèn
ôi chao thương quá, ngày xưa ấy
rộn giữa lòng vui, tiếng hát quen:

(tết trung thu xách đèn đi chơi
em xách đèn đi khắp phố phường
đèn ông sao hay đèn cá chép
em hát ca trong ánh trăng rằm)

những lời hát từ thời tuổi ngọc
còn rộn âm trên đất quê người
bỗng dưng buồn, lòng ta muốn khóc
Quê nhà ơi! Ngoại của con ơi!

vẫn trăng ấy, và bầu trời ấy
sao đời mình sống ở hai nơi
một nửa nhớ tiếng gà báo thức
một nửa nghe chuông gọi liên hồi!

mùa thu ơi! giữ giùm ta nhé
những ánh đèn dành dụm một thời
mai sẽ tặng cho người bạn trẻ
biết thương ta, máu lệ một đời!

Cao Nguyên

*


Ôm một mối mơ (*)



Rực rỡ đèn , rực rỡ trăng
Tuổi thơ bay tới cung hằng xa xa
Ghẹo thằng cuội dưới gốc đa
Cuội ơi ! Cuội hỡi ! Xa nhà bao lâu?..
Lồng đèn bé xách đi đâu?..
Ánh xanh , ánh đỏ sắc màu còn vương
Tùng dinh tiếng trống rộn đường
Chị Hằng diện tấm áo sương mĩm cười..
..
Cuội ngồi..sóng mắt chơi vơi
Ngàn năm ủ mối tình côi khật khờ
..
Rằng là ,ôm một mối mơ..

Cát Vân


(*) Lời bài hát "... ôm một mối mơ " -NS Lê Thương

________________________________________

Rước đèn

Ông trăng lơ lửng giữa trời
Mây treo bỗng đứt, ông rơi xuống trần
Nô đùa bầy trẻ ngoài sân
Rước ông trăng sáng về giăng đầu làng

Thùng thình trống ếch reo vang
Rước đèn xanh đỏ tím vàng vui ghê!
Tôi đi như tỉnh như mê
Bước chân chim mỏi bờ đê, luống cày

Đèn anh, cá chép dương vây
Đèn chị, tàu thủy tàu bay đủ màu
Đèn em, lúng lính má đào
Thêm hai giọt nến như sao trên trời

Thế rồi hai đứa hai nơi
Mỗi rằm tháng tám, ta ngồi trông trăng
Lùm tre, xa tít cung Hằng
Cây đa, chú cuội giữ làng nghìn năm...

Thời gian thấm thoát qua nhanh
Vầng trăng Hải Ngoại, lạnh tanh xứ người
Mây đan giăng mắc khắp trời
Sợ ông trăng rớt, bể đôi phố phường?!

Theo bày cháu nhỏ thân thương
Rước đèn, rước cà quê hương vào lòng!

Vương Sinh
________________________________________

tưởng tượng

tưởng tượng ai đọc thơ mình
mà như hình bóng chung nhìn, lạ chưa
ai thương thơ, chớ đổ thừa
tại ai gieo mộng đong đưa ngẩn hồn

tưởng tượng ai nhớ, ai mong
thơ mình tha thiết như lòng đã quen
đọc thơ ai nể tình khen
mũi mình nở lớn mắt nhoen khóe cười

tưởng tượng thôi nhé ai ơi
bỏ qua cho cuộc gọi mời bướm hoa
giá như ai chịu thơ ta
thì PM nhắn gọi là thiết thân

tưởng tượng thôi nhé, xa gần
sờ tay chạm mặt bâng khuâng màn hình
kể như vui chút nhân sinh
vào ra thấp thoáng cái tình online!

Cao Nguyên

NẾU NHƯ

Nếu thơ là vẻ hình hài,
Lời ong bướm cũng đong đầy nhớ mong.
Mộng về tràn ngập tơ lòng
Tiếng thơ tha thiết, mặn nồng, đắm say!

Thơ tình ai gửi ai đây,
Người xa có biết lòng này vấn vương.
Hỏi rằng người có nhớ thương,
Mà sao lời lẽ ngọt đường, dịu êm.

Hình như người chẳng gọi tên
Mà nghe như bước chân quen kiếm tìm
Đa tình sóng mắt lung linh
Không gian như cũng lặng im hòa đồng.

Chỉ là tưởng tượng phải không?
Sao lời ong bướm mặn nồng, thiết tha!
Mai sau trong cõi ta bà
Gặp nhau xin chớ lạ xa với tình.

HONG VU LAN NHI

________________________________________

Nằm mơ


Tưởng tượng...sao không nằm mơ?
Thấy mình hóa bướm vui đùa cùng hoa
Con tim bỗng rộng bao la
Thương bao nhiêu cũng không vừa nhớ mong!

Nằm mơ ...ai trả tình hồng
Nợ từ cái thuở tang bồng trắng tay
Thư sinh ngày ấy đâu hay
Một cơn gió nổi làm cay mắt sầu

Nằm mơ ... ý hợp tâm đầu!
Đọc thơ hùng sử, xôn xao sân trường
Vội vàng tay thước, tay gươm
Nghe hồi trống dục mà lòng bừng sôi!

Nằm mơ... Đất Mẹ suy đồi
Nghe non sông gọi, bồi hồi tâm can
Nằm mơ .... thôi, Thái Tử Đan!
Kinh Kha ngày ấy sang Tần, còn đâu!

Vương Sinh

Hoa Đào Năm Ngoái

Nguyên tác:

Khứ niên kim nhật thử môn trung,
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng,
Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu Đong phong
Thôi Hộ (đời Đường)

Có nhiều bài thơ dịch "Hoa Đào Năm Ngoái" (Thôi Hộ), của nhiều thi sĩ danh
tiếng, trong đó có hai bài theo thể lục bát:
1-
"Cửa này năm ngoái hôm nay
Hoa đào ưng ửng đỏ hây má hồng
Biết tìm đâu nữa chân dung
Hoa Đào bỡn cợt gió đông gọi về
Hải Đà
2-
"Ngày này năm ngoái cửa ngoài
Hoa đào ánh với mặt mgười đỏ tươi
Mặt người chẳng biết đâu rồi
Hoa đào còn đó vẫn cười gió Đông"
Nguyen Khue

Xin đóng góp một bài phỏng dịch nữa, theo thể thơ lục bát:

"Nơi này năm ngoái gặp nhau
Hoa đào cùng với mà đào thắm tươi
Má đào nay ở đâu rồi?
Hoa đào năm ngoái còn cười gió Đông"
Vuong Sinh














Căn-nhà-thơ

Từ Phố Ảo của Net, và từ cửa sổ của hai căn-nhà-thơ, hai dáng-thơ thường ghé mắt nhìn
khuôn mặt ngôn ngữ đồng cảm của mình. Dần dà, họ thấy mình vui hơn sau một ngày
xuống lên những dốc đời, thấm mệt.

Khi sinh hoạt chung quanh căn-nhà-mặt-đất dịu lắng, cảnh vật vào vị trí tịnh yên trong màu
hoàng hôn; và khi những ánh đèn điện tử lóe sáng, họ lại vào Phố nhìn nhau qua màn hồng
nơi khung cửa vừa vén lên, báo hiệu chủ nhân đang có ở nhà. Thật rõ ràng những con-chữ
hiện lên sau khung cửa. Họ ngắm những con-chữ của nhau đến độ thân quen. Ngắm rồi
cảm theo sự dẫn dụ của hương rượu và trà, với màu hổ phách của nước nho Nam Mỹ hay
màu vàng óng của trà xứ Việt, mà lòng bồi hồi, xao xuyến. Dầy sức khuyến dụ giục giã về
những lời nhắn kết nối thân tình.

Rồi họ quen nhau, trong tình bạn tâm giao với nhiệt tình ấp ủ, đủ cho tâm-thơ khuấy động
những cảm xúc thân thương, để viết thành một đoản khúc giao tình...


(gọi em ngay giữa Sài Gòn
để nghe giọng nói bồn chồn ngẩn ngơ
người không hẹn, kẻ chẳng chờ
ngẫu nhiên mà gặp, bất ngờ lại vui...)
...
(bây giờ anh ở đâu rồi
đến hay chờ đón, hỡi người phương xa
thích rượu hay muốn uống trà
nói cho em biết, kịp pha đúng giờ...)

Mẫu thơ ngẫu hứng này lại dẫn vào một tiết tấu khác...
-trà thôi, rượu uống sẽ say
-rượu nhẹ thôi mà anh
-nhẹ cỡ em không?
-chắc là nhẹ hơn đó anh
-nếu vậy, chắc anh sẽ thử. Phải là một ly rượu thật đầy cho tay trái
-còn tay phải thì sao?
-dùng để nâng em, xem bên nào nặng nhẹ - giữa rượu và tình!

*

Các bạn đang đọc một mẫu truyện ngắn dễ thương. Bạn có muốn mình trở thành nhân vật
của truyện không? Chắc có, bởi tôi nhìn thấy bạn cũng đang ghé mắt nhìn khuôn mặt ngôn
ngữ đồng cảm của mình.

Bạn hãy gọi đến cho người ấy đi, từ một thành phố mà bạn thích. Rồi bạn sẽ đến với người
ấy, cũng với tay trái là một ly rượu đầy và tay phải nâng người ấy lên để biết giữa rượu và
tình, bên nào nặng hơn.

Chúc bạn vui với cuộc hạnh ngộ đầy thú vị. Căn-nhà-thơ và khuôn mặt ngôn ngữ đồng
cảm, bạn nhớ đấy. Thật tuyệt vời!

CAO NGUYÊN

________________________________________


Hai tay chén rượu, chén tình
Chén nào cũng nặng, say mềm đêm nay!
Rượu vào, lời sẽ ngây ngây
Tình trao, người sẽ đong đầy nhớ thương...

Nhớ thương, tìm Quán Mây vương
Hỏi ông chủ quán, người thương còn chờ?

Vuong Sinh


Đô thị mới


Tim hồng đô thị pha lê
Bốn dòng xa lộ đi về thênh thang
Thương yêu luân chuyển nhịp nhàng
Tin vui trời đất hòa tan nhân tình

Nhớ xưa xe kẹt ưu phiền
Ngã tư tắc nghẽn, từng đêm kinh hoàng!
Thất tình, lục dục nghênh ngang
Chuyến xe tải lớn , lấn đường giao thông

Từ nay cấm hết xe hàng
Để xe tình ái dễ dàng vào ra...

Vương Sinh
________________________________________
Edited by - Vuong Sinh on 02/23/2008 21:35:20

Xin Em

Đường dài xa cách,
Đừng cách xa lòng.
Ngày dài nhung nhớ
Càng nhớ nhau hơn.
Anh đi một nửa hồn si dại
Một nửa lưu đày thương với mong.

Một ngày mong thư
Ngày dài ưu tư
Một đêm không ngủ
Đêm rộng vô bờ…
Giọt buồn gõ nhịp thời gian bước
Theo tiếng em về trong tiếng thơ.

Xin em vòng tay
Vòng tay ngà ngọc
Xin em hơi thở
Hơi thở môi mềm
Anh nghe mạch sống như bừng dậy
Bỗng có em về trong đáy tim

Xin em tình yêu
Tình yêu chồng vợ
Xin em ánh mắt
Ánh mắt trung trinh
Nguyện đem kết chặt đôi tim lại
Xây dưng đàn con của chúng mình…

Song Thuan. 73