Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
©2003 Hùng Sử Việt

Đôi lời giới thiệu:

Nhà thơ Cao Nguyên khá quen thuộc đối với giới văn nghệ sỹ Hải Ngoại. Thơ anh nhẹ
nhàng, thấm  vào lòng người đọc một chất men say ngây ngất. Mỗi  bài thơ của anh là một
suối nguồn tư tưởng. Mỗi  câu thơ của anh là một ngụm trà thơm...
Cao Nguyên làm thơ dễ như người ta thở.  Anh sáng tác rất nhiều bài thơ trên mạng, và một
trong những đề tài quyến rũ người yêu thơ trên phố ảo là “Quán Mây”.
“Trái tim Việt Nam” của anh là một đề tài yêu nước phát xuất tự đáy lòng.
Nhà Thơ Cao Nguyên hiện đang cùng bằng hữu thành lập một Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt tại
Virginia, để phổ biến những dòng thơ ái quốc, cũng như phổ biến tài liệu lịch sử Việt Nam
đến giới trẻ khắp năm châu...




















                                 











































Dẫn Nhập


Có lẽ nên khởi đầu bằng bài "dòng thơ lưu vong". Bài thơ chỉ mới viết cuối năm 2007, vừa
như để trả lời những thân hữu hỏi: Bao giờ thì Cao Nguyên in một tập thơ riêng của mình
vậy?, vừa như để trả lời với chính tôi: đã đủ sự trân trọng mời người khác đọc thơ của mình
chưa?
Sự trân trọng của tấm lòng đối với chữ nghĩa cũng ngang bằng với việc gởi chữ nghĩa của
mình đến với người đọc.
Mượn tên tranh "nghìn đêm thao thức" của Họa Sĩ Vũ Hối để phóng lên sự "thao thức" của
chính mình về riêng chủ đề "Tháng Tư": còn lắm bâng khuâng giữa những điều đã viết, như
đang đi vẫn hỏi chuyện ngày mai, vẫn hỏi chuyện khởi đầu từ ấy... để lòng đau?
Nhưng vẫn viết như vẫn đi... dẫu đôi lúc tự hỏi: viết để làm gì? Để gió cuốn bay... lên những
trang web!
In một tập thơ, nhiều lắm là 1000 cuốn gởi đến 1000 người đọc. Trong khi mình gởi thơ lên
trời, thơ bay tám hướng bốn phương, người bắt gặp thơ mình chắc sẽ nhiều hơn. Điều đáng
nói là cám ơn tấm lòng người với chữ nghĩa tôi.
Khi nào định hình được chữ nghĩa tôi giữa lòng người, thơ sẽ in như một di ngôn!







Dòng thơ lưu vong


Người ta in thơ ra rồi mới bán
tôi bán thơ trước khi in ra
vì muốn biết còn bao người thích đọc
dòng thơ lưu vong viết gởi quê nhà

vì muốn biết bạn bè ở quanh ta
có bao nhiêu người mang nỗi lòng Do Thái
dựng trong tim một dãi Sơn Hà
sống ở đâu cũng nhớ về đất Tổ

*

người ta in thơ ra rồi mới tặng
tôi tặng thơ trước khi in ra
vì muốn biết còn bao người say đắm
được ngắm mình trong ngôn ngữ Mẹ Cha

vì muốn biết giữa điệp trùng tiếng động
còn bao người nghe trầm sóng dòng sông
đang luân chuyển tấm lòng thơ mở rộng
vào mạch quê hương khát vọng tự do

*

sự chênh lệch giữa thơ mua và tặng
giá ước chừng hơn một tách cà phê
chữ để đọc hay chỉ là để ngắm
cũng bâng khuâng từ mỗi cuộc đi, về

người muốn mua thơ hay thích tặng
kẻ làm thơ cũng trân trọng cám ơn
vì đã biết còn tấm lòng cảm nhận
những yêu thương trên mỗi chặng căm hờn!

*

trân trọng viết hai chữ Việt Nam
nơi trang bìa của "dòng thơ lưu vong"
trên nền vàng của phi trường, cửa biển
nơi vẫy chào vĩnh viễn những tấm lòng

những tấm lòng đi viết thơ trên đá, cát
mỗi dòng thơ khao khát nghĩa hòa bình
viết mãi miết theo hành trình gió hát
những bài ca hùng tráng thuở bình minh!

Cao Nguyên



ba mươi năm - hơn mười nghìn đêm mất ngủ
không riêng tôi, riêng anh. Mà cả chúng ta
những người đã sống hơn bốn, năm thập kỷ
lúc chiến tranh yên nghỉ, đã mệt nhoài!

(Trường Ca Bi Tráng)

Quả là mệt nhoài và tôi hỏi em, hỏi bạn, hỏi những thân thương liệu mình còn mấy thời gian
trên hành trình chữ nghĩa viết về tình người, tình núi sông?

Bao năm qua, tôi đã viết gì về Tháng Tư và những vòng xoáy đời quanh Tháng Tư với
những Ấn Tượng nhói lòng? Không nhiều, nhưng đủ chứa cả môt góc nhìn se thắt từ chính
mình, từ những thân quen!

Thưở mình đi ngược gió
Quê Hương ở đằng sau!
(tình khúc Sơn Hà)

Một Tây Nguyên mười năm vung kiếm
Một Việt Bắc mười năm lao tù
Một đất người mười lăm năm lưu vong
Một Quê Hương Việt Nam suốt đời không quên!

Tưởng cũng đủ nguyên nhân để gom về một nơi những trăn trở thương yêu với Người và
Đất trong chủ đề Thao Thức.
Gởi đến người, gởi về nơi chốn đã cho tôi những ân tình khó quên.
Cám ơn đời, cám ơn người cho tôi chất liệu vực chữ nghĩa đứng lên và tiếp bước đi trên
hành trình nhân ái.
Cám ơn những Ấn Tượng trong đời tạo sự rung cảm trong nguồn thơ tôi.

mai ba-mươi
bữa nay hai-chín
ta đếm thời gian
câm nín
ngược dòng!

Trân trọng mời bạn vào "Thao Thức":

http://caonguyen.net/cn/viewtopic.php?p=3974#3974

Cao Nguyên

Virginia 29/4/2008



caonguyen.net