Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
©2003 Hùng Sử Việt
    Bất Khuất Trần Bình Trọng
                                (Kịch Thơ dã sử một màn, một cảnh)

Soạn giả: Song Thuận
                                     

Bối cảnh lịch sử:

Tháng Chạp năm giáp thân (1284), Vua Nguyên Hốt Tất Liệt sai con là Thái tử Thoát Hoan
làm Trấn Nam Vương, thống lĩnh 50 vạn quân cùng với các tướng giỏi như Toa Đô, Ô Mã
Nhi...mượn tiếng đi đánh Chiêm Thành để sang xâm chiếm nước Nam.
Vua Trần Nhân Tông phong cho Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn làm Tiết Chế, đem 20
vạn quân chống giặc. Trần Bình Trọng là một danh tướng, dưới quyền chỉ huy của Hưng
Đạo Vương, được giao trọng trách giữ Thiên Trường.
Sau khi Thoát Hoan rầm rộ chiến thắng khắp các mặt trận từ Lạng Sơn  tới Thăng Long,
bèn kéo quân xuống đánh Thiên Trường. Trần Bình Trọng đem quân cự địch ở bãi Đà Mạc,
chẳng may bị giặc bắt sống vào ngày 21 tháng giêng năm ất dậu (1285).
Thoát Hoan biết tài của Trần Bình Trọng nên toan đem tước Vương của Nguyên triều ra dụ
hàng, nhưng tướng Trần Bình Trọng đã khẳng khái từ chối và trả lời: 'Ta thà làm quỷ nước
Nam chứ không thèm làm Vương đất Bắc. Ta đã bị bắt, chỉ có cái chết mà thôi, can gì mà
phải hỏi lôi thôi?'               
Tinh thần bất khuất của tướng Trần Bình Trọng đã kích thích ý chí chiến đấu của quân Nam,
và nhờ tài điều binh khiển tướng của Hưng Đạo Đại Vương, quân dân ta  phá tan tành 50
vạn quân Nguyên.   

Nhân vật:
- Trần Bình Trọng: Tướng nước Nam, khỏe mạnh, quắc thước, tràn đầy hùng khí và bất
khuất, bị quân Nguyên bắt, mang xiềng xích từ cổ xuống chân.
-
Thoát Hoan: Con vua Hốt Tất Liệt nước Đại Nguyên, làm Trấn Nam Vương Đại Nguyên
Soái, thống lĩnh 50 vạn quân sang đánh nước Nam, dáng người to lớn oai vệ. Thoát Hoan là
một vị Thái Tử Thiên Triều nên rất cao ngạo. Tuy nhiên Thoát Hoan lại  biết trọng đãi nhân
tài. Thấy Trần Bình Trọng là một anh hùng tài giỏi nên Thoát Hoan muốn chiêu hàng.
-
Công chúa Hoa Tranh (nhân vật hư cấu): là một nhân vật không có thật, cốt ý tạo ra để
nâng cao vai trò anh hùng bất khuất của Trần Bình Trọng. Cô gái trẻ đẹp này thuộc dòng
dõi Hoàng gia, nên cao ngạo chẳng kém gì anh là Thoát Hoan. Vì Hoa Tranh  sinh trưởng ở
Ngoại Mông nên chưa bị Hán hoá. Nàng sống ngang tàng, mạo hiểm như một nam nhân nơi
hoang dã và mang tư tưởng tự do phóng khoáng cả trong cuộc đấu tranh để sinh tồn, lẫn
trong cuộc tình trai gái...Khi  gặp Trần Bình Trọng với khí phách ngang tàng, nàng cảm nhận
ngay đó là mẫu người lý tưởng nàng ưa thích, cùng "đồng điệu" với nàng, nên không dấu
được tình cảm đặc biệt.
-
Tùy tướng Mông Cổ: Dáng vẻ trịnh trọng, xu nịnh.
-
Phó tướng Mông Cổ: Mang gươm bắt giải Trần Bình Trọng đến trình diện Thoát Hoan (vai
này tùy nghi, có thể bỏ nếu thiếu diễn viên).

Cảnh:
Cảnh cung điện nước Nam do Thoát Hoan đánh chiếm được dùng làm đại bản doanh. Có
ghế cho Thoát Hoan ngồi và bàn tiệc mời Trần Bình Trọng.

Thời gian:
Buổi sáng.

Nhạc đệm:
Trầm hùng.

Mở màn










Hồi Một
(Ba hồi chiêng trống nổi lên ...Trên Truyền hình chiếu phần ngoại cảnh A: -ng kính thu hình
những cây lau sậy nằm rạp xuống vì một cơn gió lốc, sau đó lại vươn mình trỗi dậy...hình
ảnh mở rộng tới cảnh một cánh đồng lầy  lau sậy mênh mông đầy thách thức với phong ba...
Trên một ngọn đồi Thoát Hoan cùng với Tùy tướng Mông Cổ đang chỉ chỏ xuống cánh đồng
lầy cười đắc thắng..bỗng cơn gió mạnh thổi tới suýt nữa làm bay nón Thoát Hoan...Tiếng
cười đắc thắng tiếp tục sang phần nội cảnh. Trên sân khấu, hai lính Nguyên đi lại canh gác
khi nghe thấy tiếng cười vọng lại từ hậu trường thì có vẻ kinh ngạc, nhưng sau đó tỏ vẻ đắc
thắng và lui vào hậu trường, trước khi Thoát Hoan và Tùy tướng đi ra.  
Trên sân khấu, tiếng ngâm hậu trường xen lẫn tiếng quân reo hò, tiếng ngựa hí và tiếng
binh khí giao tranh:

"Trần Bình Trọng, Trần Bình Trọng"
"Khí phách nghiêng trời, tài uy vũ lộng"
"Danh tướng Đông A, trấn Bắc bình Mông"
"Trung kiên vì nước một lòng"
"Tinh thần bất khuất, khơi dòng sử xanh".

Sau đó là ba hồi chiêng trống nổi lên. Thoát Hoan và Tùy Tướng Mông Cổ từ hậu trường
cùng đi ra).

Thoát Hoan (cười ngạo nghễ, vung kiếm chỉ về phía trước):
- Ha ha ha... ta đã đè bẹp quân Nam!
Năm mươi vạn tinh binh Nguyên triều lừng lẫy...
Vó ngựa Đại Mông san bằng hết thẩy,
Từ Á sang Âu, ai dám cản quân ta?
Làng mạc, núi đồi ta đã đi qua,
Sẽ tan nát... cỏ cây không thể mọc...
Tùy tướng Mông Cổ (vẻ khúm núm, nịnh bợ ):
- Dạ đúng...dạ đúng...!
Nguyên Soái thật tài, điều binh thần tốc,
Vào nước Nam, ta chiến thắng ào ào!
Kìa mặt trận Khả Li, Kì Cấp, Lộc Châu...
Vạn Kiếp, Chi Lăng, Thăng Long đều thất thủ!
Thoát Hoan (đắc chí):
- Ha ha ha...Thoát Hoan ta
Đã đánh là phải thắng.
Địch chắc chắn bị thua...
(Bỗng Thoát Hoan nhíu mầy tỏ vẻ lo lắng):
- Này Tùy tướng!
Tùy tướng Mông Cổ:
- Dạ...!
Thoát Hoan:
- Quân ta đã vây hãm Thiên Trường
Từ mấy ngày qua, sao chửa có tin thêm?
Tùy tướng Mông Cổ (gãi đầu gãi tai vẻ sợ sệt):
- Dạ...Bẩm Thái Tử...
Thành lũy Thiên Trường tuy không kiên cố,
Nhưng tướng Nam trấn giữ thật uy hùng!
Ta đã mở ra nhiều đợt tấn công,
Vẫn chưa thể tiến đến gần doanh trại!
Thoát Hoan (vẻ giận dữ, vừa kinh ngạc):
- Hả? Chỉ vì một tướng nước Nam...
Mà đoàn quân bách chiến bách thắng Đại Nguyên...
Phải chùn chân, chậm bước?
Có lẽ nào, ta thật chẳng tin!
Quái đản...đúng là quái đản!
Tùy tướng Mông Cổ:
- Bẩm Thái Tử,
Viên tướng này vô cùng dũng mãnh,
Một ngựa một gươm, tả đột hữu xung.
Tướng sĩ ta đã cố gắng hết lòng,
Nhưng chưa có ai so tài thắng thế.
Thoát Hoan:
- Sao? Chưa có ai so tài thắng thế?!
Lạ thật! Vậy người đó là ai? Tên họ là gì?
Tùy tướng Mông Cổ:
- Bẩm...Người đó là Trần Bình Trọng.
Thoát Hoan (kinh ngạc, la lên):
- Trần Bình Trọng?
(đi qua đi lại tỏ vẻ suy nghĩ)
Hừ! Trong danh sách mật hành quân:
Trần Bình Trọng, một tướng địch đáng gờm.
Nhưng thực tế không ngờ ...còn ghê gớm hơn ta tưởng!
Này Tùy tướng!
Tùy tướng Mông Cổ:
- Dạ!
Thoát Hoan:
- Nhà ngươi hãy ra ngoài quan sát,
Có tin gì báo gấp ta hay!
Tùy tướng Mông Cổ:
- Tuân lệnh.
Thoát Hoan (đi đi lại lại vừa nói lẩm bẩm):
- Trần Bình Trọng...Trần Bình Trọng...
Phải chi ...ta có được người này dưới trướng...
Thì còn lo gì ngày đại thắng nay mai...
(Bỗng Thoát Hoan phá lên cười khoái chí như đã nghĩ ra được mưu kế thần sầu)
- Ha...Ha...Ha...! Hay ...Hay quá!
Tùy tướng Mông Cổ (từ ngoài chạy vào, thấy chủ tướng cười ha hả, tưởng ông ta đã biết
hết mọi chuyện nên dụt dè, kính phục):
_ Bẩm Thái tử...Ngài...thật tài...Ngài đã biết?
Thoát Hoan (bị tên Tùy tướng vào bất thình lình làm đứt đoạn mưu tính trong đầu, nên gắt
lớn):
- Ta biết...? Phải, ta biết ...biết hết!
Nhưng sao ngươi vào không gõ cửa?
Làm hỏng cả mưu ta vừa lóe trong đầu!
Thế nào? Ngươi còn chuyện gì báo cáo mau mau!
Tùy tướng Mông Cổ (lúng túng):
- Bẩm...bẩm...
Tại bến Đà Mạc, trong mặt trận Thiên Truờng,
Quân ta đã lập công: bắt sống được Trần Bình Trọng!
Thoát Hoan (rất đỗi ngạc nhiên):
- Hả? ngươi nói gì? Bắt sống được Trần Bình Trọng?
Tùy tướng Mông Cổ:
- Dạ! Quân ta đã bắt sống được Trần Bình Trọng
Từ đêm qua, hiện giam giữ trong quân.
Xin chờ lệnh Trấn Nam Vương định liệu.
Thoát Hoan (vẫn còn thắc mắc, rồi cười lớn):
- Chờ lệnh ta? Ha ha ha ...Bắt sống được Trần Bình Trọng ...Chờ lệnh ta?...Ha ha ha...!
Tùy tướng Mông Cổ (thấy chủ soái cười cũng cười theo):
- Ha ha ha ...
(Hai người cùng cười hô hố, tỏ vẻ sung sướng như bắt được vàng. Bỗng Thoát Hoan ngưng
cười quát lớn.)
Thoát Hoan:
- Thôi...nín!
Tùy tướng Mông Cổ (sợ hãi, há hốc mồm, đưa tay bịt miệng không dám nói):
- ...!
Thoát Hoan:
- Này Tùy tướng!
Tùy tướng Mông Cổ:
- Dạ!
Thoát Hoan:
-  Quân ta đã chiếm Thiên Trường,
Bắt được tướng Nam là Trần Bình Trọng.
Ta nghe nói, người này có tài vũ lộng,
Võ nghệ cao cường, sức mạnh vô song.
Binh lính ta đã thiệt hại hàng ngàn,
Mới bắt được viên tướng tài hiếm có!
Nay ta muốn chiêu hàng người đó...
Vậy nhà ngươi hãy giải hắn vào đây.
Tùy tướng Mông Cổ (ngần ngừ, gãi đầu gãi tai):
- Bẩm...
Thoát Hoan (ngạc nhiên khi thấy viên tùy tướng còn ngần ngừ chưa chịu đi ngay):
- Chuyện gì nữa đây? Sao nhà ngươi chưa đi...
Tùy tướng Mông Cổ:
- Bẩm... đêm qua, khi hay tin tướng Nam bị bắt,
Công chúa Hoa Tranh làm náo động trại giam,
Lăm lăm lưỡi gươm, đòi tỉ thí nhiều lần...
Khiến Phó tướng hành quân, suốt đêm can ngăn diễn biến!!
Vậy kính xin Thái tử,
Ra lệnh Phó tướng cùng giải tù, để bảo đảm an ninh di chuyển.
Thoát Hoan (cười hóm hỉnh):
- Được...nhà ngươi đi mau đi!
Tùy tướng Mông Cổ:    
- Xin tuân lệnh! (đi ra)
Thoát Hoan ( tủm tỉm cười, nói to một mình):
- Hà hà...Con nhỏ ngang tàng tính nào tật ấy!
"Thí võ tầm phu"...vụng dại thơ ngây.
Được...để thử xem ...kế hoạch hôm nay,
Ta đoan chắc nắm lấy phần thắng lợi.
(Cao hứng, gọi quân hầu)
- Bớ quân hầu!
Quân hầu:
- Dạ!
Thoát Hoan:
- Các ngươi hãy mau mau bày tiệc rượu,
Để ta còn đãi khách quí, nghe không?
Quân hầu:
- Xin tuân lệnh!
Thoát Hoan (gật gù, đi đi lại lại...)
- Kha kha kha!...
Không ngờ...không ngờ...nước Nam bé nhỏ tầm thường,
Mà cũng nẩy sinh danh nhân tài giỏi!
(Quân hầu bày tiệc rượu xong thì công chúa Hoa Tranh đến).
Quân hầu (vào báo):
- Bẩm Nguyên Soái, có công chúa Hoa Tranh đến xin bái yết.
Thoát Hoan:
- Được, mời vào!
Công chúa Hoa Tranh (bước vào, đưa mắt quan sát, thấy bàn tiệc bèn sà tới):
- Kính chào Hoàng huynh,
Kià!...Hoàng huynh bày tiệc rượu!
Không lẽ vì...cô em gái đến thăm?
Ôi! sao mà khách sáo...!
Thoát Hoan (đưa tay ngăn cản):
- Khoan ...khoan đã...!
Hoàng muội đến thăm ta vừa đúng lúc,
Nhưng hãy từ từ...bộ đói lắm hay sao?
Tiệc rượu này ta thết đãi
Một người tuổi trẻ tài cao,
Tuy nhiên... muội cũng có phần tham dự.
Công chúa Hoa Tranh (thắc mắc):
- Một người tuổi trẻ tài cao?
Ôi! Ai mà... diễm phúc?
Thoát Hoan (cười bí mật):
- Ha ha ha ...!
Muội có hay mặt trận Thiên Trường?
Công chúa Hoa Tranh:
- Dạ...Muội có biết...
Quân ta phải vất vả trăm đường...
Mới chiếm được ....xin chúc mừng.... chúc mừng!
Huynh đạt được nhiều thắng lợi thành công.
Thoát Hoan:
- Thế...Muội có hay tin quân ta bắt được một người...?
Công chúa Hoa Tranh (giật mình, nhưng giả tảng như không biết rõ):
- Dạ...Muội có nghe tin...        
Bến Đà Mạc, một tướng tài Nam quốc,
Bị quân ta bắt sống, giải về đây.
Muội cũng muốn xem,
Người này ba đầu sáu tay...?
Sao có thể tạo kinh hoàng...
Cho đoàn quân bách thắng?
Thoát Hoan (xoa tay cười thích thú):
- Ha ha ha...ha ha ha...Ba đầu sáu tay!
Phải thế chứ!...Phải thế chứ!...
Công chúa Hoa Tranh (bị chạm tự ái, bèn phản đối):
- Kìa Hoàng huynh! Hoàng huynh tỉnh hay say?
Sao có vẻ tán dương địch quân ...chẳng sợ...
Thoát Hoan (giải thích):
- Muội chưa hiểu đâu.
Vị tướng tài Nam quốc đó,
Chính là người tuổi trẻ tài cao .....
Công chúa Hoa Tranh (buột miệng la lên):
- Trần Bình Trọng!
Thoát Hoan:
- Đúng! Trần Bình Trọng, người đã làm quân ta điên đảo,
Bị chùn chân, chậm bước ở Thiên Trường!
Ta biết người này cao ngạo, kiên cường...
Hừ! Muốn chiêu hàng cũng không phải dễ!
A!...Hay là...Ha ha ha...Hay là...
Nhờ muội giúp một tay...may ra có thể...
Công chúa Hoa Tranh (Má đỏ hồng thích thú, nhưng vẫn từ chối):
- Nhờ muội giúp..? Ô! không lẽ Hoàng huynh
Muốn dùng "Mỹ nhân chi kế"?
Không! Muội không chịu đâu!
Vì bề gì cũng lá ngọc cành vàng,
Chẳng lẽ hạ mình vì một tướng nước Nam?
Thoát Hoan (vừa dỗ dành vừa ra lệnh):
- Từ từ...Muội hãy nghe huynh!
Tướng nước Nam này chẳng phải tầm thường...
Vả lại...trong mục tiêu mở rộng giang san,
Đây cũng là quốc sách!
Đại Nguyên ta trên bước đường chinh phục,        
Sẽ chiêu mộ anh hùng hào kiệt năm châu,
Về giúp chúng ta, làm bá chủ hoàn cầu!
Ha ha ha...!
Có Trần Bình Trọng ...ta lo gì ngày đại thắng!
Ha ha ha...

(
Hết Hồi Một -  Xem tiếp Hồi Hai)
Sân khấu: Đài Sài Gòn TV.

Ngày trình diễn: Đêm Giao thừa Tết Quí Mùi (01 tháng 2 năm
2003).

Chủ trương: Đài Truyền Hình Sài Gòn TV.

Đạo diễn: Vũ Mạnh Đôn.

Diễn viên:
Vũ Mạnh Đôn: vai Thoát Hoan.
Nguyễn Minh: vai Trần Bình Trọng.
Thanh Thảo: vai Công chúa Hoa Tranh.
Song Thuận: vai Tùy tướng Mông Cổ (Tiếng nói Nguyễn Văn
Sinh &Trần Thế Ngữ.)
Tiếng ngâm hậu trường:
Hà Phương, Hải Bộ (sáo), Phương
Hạnh
- Giới thiệu: Uyển Diễm. Phụ hóa trang: Hà Việt Văn..
Xin click vào đây:

Hồi Hai
Hồi Một

Xin click vào đây:
Bất Khuất
Ấn bản điện tử
Kịch Bản Bi Hùng Dã Sử Việt
Nam
Tướng Trần Bình Trọng:
Ta thà rằng làm quỷ nước Nam, chứ không thèm
làm vương đất Bắc”.

Khiếp nhược trước kẻ thù Xâm lược là có tội với Tổ
Quốc, bị nhân dân nguyền rủa đời đời...
(Tranh Tú Duyên)